Tài liệu Huấn Luyện
Sức mạnh chữa lành của Niềm Vui (phần 2)
Đăng lúc: 20:15 | 17/01/2017
Lượt xem: 263
Trong thế giới của chúng ta hôm nay, có những lý do mà chúng ta không thể biện hộ được cho nước mắt và thất vọng. Nhưng nếu chúng ta nhìn thực tế cách sâu xa hơn, chúng ta sẽ khám phá rằng người lạc quan thì không chỉ có thái độ đáp trả phù hợp, mà còn có thái độ đúng hơn với cuộc đời đầy nước mắt và thất vọng.
Sức mạnh chữa lành của Niềm Vui (phần 2)

Chương II: VUI MỪNG LUÔN MÃI

“Các điu y, Thy đã nói vi anh em đ anh em được hưởng nim vui ca Thy, và nim vui ca anh em được nên trn vn.” (Ga 15,11)

Đời sống của một Kitô hữu được xác định bởi mối liên hệ sung mãn với Đức Kitô- trong sự hoàn thiện lời hứa của Người. Bí quyết của Chúa Giêsu là sự bình an nội tâm trong tâm hồn Người bất chấp những gì Người đã trải qua, và niềm vui thẳm sâu ấy chính là việc Người tuân phục ý Chúa Cha- Cha của Người. Còn bí quyết niềm vui của chúng ta là chính Đức Giêsu Kitô.

Tại sao Đức Giêsu có niềm vui sâu thẳm? Bởi vì mối tương quan duy nhất với Thiên Chúa là Cha. Người nói: “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho” (Mt 11,27).

Thánh sử Maccô đã phác thảo sứ điệp của Đức Giêsu như sau: “Sau khi ông Gioan bị nộp, Đức Giêsu đến miền Galilê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,14-15). Trong hội đường Nazareth, Đức Giêsu đọc cuộn sách: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn” (Lc 4,18). Nơi Đức Giêsu, những lời hứa trong Cựu Ước và của các tiên tri đã thành toàn. Người là Tin Vui để đem đến niềm vui, bình an và hy vọng.

Nhưng điều gì đã làm nên niềm vui của Đức Giêsu? Đâu là bí quyết của một Con Người đầy niềm vui như thế, một Con Người đã yêu mến cuộc sống và không sợ hãi trước thập giá? Làm sao Người có thể xác nhận về một cuộc sống sung mãn ngay cả trong cuộc thương khó và cái chết của Người?

Như tôi đã viết trong cuốn sách Những Con Đường: Tìm Kiếm Thiên Chúa Trong Giây Phút Hiện Tại, “Bí quyết của Người là Người đã được bao bọc trong sự hiện diện đầy yêu thương của Chúa Cha. Niềm vui của Đức Giêsu là thi hành thánh ý của Chúa Cha, và mỗi con người cũng như mỗi biến cố là những cơ hội cho Người gặp gỡ Cha của Người, trong hoàn cảnh con người đáp lại tình yêu của Người và Cha của Người. Đây là cách Người đã làm để duy trì niềm vui chân thành và sự tròn đầy của cuộc sống ngay cả trong sự đau khổ của Người. 

Trong chiều sâu của trái tim Người và trong ý thức sâu thẳm nhất- tại nơi trung tâm của sự hiện diện của Người- Đức Giêsu đã không ngừng hiện diện trong Cha của Người. Người đã hít thở, đã cười, đã khóc, đã dạy dỗ, đã gặp gỡ người khác, thư giãn trong thiên nhiên, đã thực hiện những phép lạ trong sự thánh thiện và sự hiện diện yêu thương vô cùng của Cha Người. Người đã tỏ ra trong sự hiện diện với niềm vui sung mãn này. Người đã đặt lửa vào trong những trái tim. Đức Giêsu đã vẽ ra một con đường cho niềm vui này, được ghi lại trong Tin Mừng của Matthêu:

“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.

Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.

Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.

Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.

Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.

Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.

Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.

Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao” (Mt 5,3-12).

Nếu chúng ta thay thế từ “phúc thay” bằng từ “hạnh phúc” như một số bản dịch đã làm, theo Đức Giêsu, chúng ta sẽ nhận ra hạnh phúc và niềm vui thực sự khi chúng ta quy phục trước những sự thật của Thiên Chúa, đó là từ bỏ cái tôi và nền văn hóa quy định cho hạnh phúc.

Bát Phúc nhắm trực tiếp đến sự thật- sự thật trong Thiên Chúa. Chỉ trong mức độ này mà một đời sống hạnh phúc thực sự mới có thể tồn tại: “Chúng quá nhiều tội lỗi, xin đuổi chúng đi, vì chúng đã phản nghịch cùng Chúa” (Tv 5,11). “Hạnh phúc thay dân nào được Chúa Trời làm Chúa” (Tv 144, 15).

Anh em hãy vui mng hn h, vì phn thưởng dành cho anh em trên tri tht ln lao.

Bát Phúc nhắm đến con đường để chúng ta sống phong phú và được chúc lành. Chúng thực sự mang tính chất thơ, đẹp đẽ nhưng lại rất nghịch lý. Con đường hạnh phúc của Bát Phát là kiểu văn hóa ngược đời bởi chúng làm đảo lộn tất cả những điều mà chúng ta đã được học biết về hạnh phúc. Bát Phúc sửa chữa những quan niệm sai lầm của chúng ta, và thách đố những lối sống của chúng ta. Chúng chia sẻ bí quyết của niềm vui thực sự là dựa trên mối tương quan chân thành với Thiên Chúa chứ không phải do những mệnh lệnh, hoặc do những sự sai khiến hay sự cấm cản nào. Đức Giêsu đã muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa sự công bằng bên ngoài. Khi Người nói “Bây giờ, Con đến cùng Cha, và Con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của Con” (Ga 17,13). “Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được  nên trọn vẹn” (Ga 15,11).

Không có gì ngạc nhiên khi Thánh Phaolô có vẻ như là nhà vô địch và là sứ giả của niềm vui, dẫu rằng ngài đang trải nghiệm sự thất vọng và đang trong tình trạng bị giam cầm. Ngài viết “vì đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi” (Pl 1,21), nên ngài có thể giữ niềm vui ngay cả khi ngài trong tù, khi bị đánh đập, hoặc là khi bị đặt trong những tình trạng nguy hiểm. Dường như ngài muốn nói rằng trong những hoàn cảnh không phù hợp thì niềm vui của Thiên Chúa không phụ thuộc vào bất cứ hoàn cảnh nào bên ngoài. Ngài đi đến để nói với các Kitô hữu thành Philippê với những lời lẽ trong suốt tựa pha lê: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: Vui lên anh em” (Pl 4,4).

Khẳng định của Thánh Phaolô về niềm vui làm hấp dẫn và cùng một lúc tăng thêm sự tín nhiệm về những gì ngài nói. Bạn mong chờ lời khuyên nhủ từ một người đang sống trong sự thanh thản và lành mạnh, chứ không phải từ một người có hoàn cảnh và điều kiện sống rất khó khăn. Điều làm nên tất cả sự khác biệt là một cụm từ “trong Thiên Chúa.” Những từ ngữ này cho những người theo Đức Kitô một lý do để vui mừng ngay cả khi họ đang đói, khát, mệt mỏi, đau đớn, cô đơn, tù đày, ngược đãi hoặc bị đối xử tàn nhẫn. Họ vui mừng, ngay cả trong những thử thách bởi vì họ tin tưởng rằng Thiên Chúa quyền năng vẫn luôn luôn gần bên họ. 

Hãy vui lên. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hãy vui mừng vì “Thiên Chúa đã gần đến” (Pl 4,5).

Đây là một số “chiến lược” để giữ được niềm vui khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn.

Bt hnh. “Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33).

Cám d. “Thưa anh chị em, anh chị em hãy cho mình chan chứa niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều. Vì như anh em biết, đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1,2-3).

Yếu đui. “Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Kitô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh” (2 Cr 12,10).

Túng thiếu. “Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (Ga 16,24).

Bun phin. “Hãy ru ngủ hồn con và trấn an cõi lòng, nỗi buồn chán, hãy đẩy xa con, vì nó đã làm cho nhiều kẻ vong mạng, chứ không hề đem lại lợi ích chi” (Hc 30,23).

Đau đn. “Chớ để (tâm) hồn con chìm đắm trong phiền muộn, cũng đừng để mình nặng trĩu những ưu tư. Tâm hồn sướng vui thì con người giàu sức sống, niềm vui sẽ kéo dài tuổi thọ” (Hc 30,21-22).

Su kh. “Tang tóc họ, ta biến thành hoan hỷ, và sau cảnh sầu thương, sẽ cho họ được an ủi vui mừng” (Gr 31,13).

Than khóc. “Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống, hừng đông về đã vọng tiếng hò reo” (Tv 30,6).

Nhng vn đ sc khe. “Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc, thân mình được tươi tốt như đồng cỏ xanh; Đức Chúa sẽ biểu dương quyền lực của Người cho các tôi tớ biết.” (Is 66,14) “Tâm trí hân hoan làm thân xác lành mạnh” (Cn 17,22).

Đau kh. “Anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ  lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. Bây giờ anh em đau buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được” (Ga 16,20.22).

Quyn bính. “Anh em chớ vui mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy vui mừng vì tên của anh em được ghi trên trời” (Lc 10,20).

Bi ri. “Thánh ý Ngài là gia nghiệp con mãi mãi, vì đó là hoan lạc của lòng con… mệnh lệnh của Ngài vẫn làm con vui thỏa” (Tv 119,111-143).

Làm điu sai li. “Không mừng khi thấy sự gian ác nhưng vui khi thấy điều chân thật” (1Cr 13,6). “Hạnh phúc thay người giữ đức công minh, và hằng thực thi điều chính trực” (Tv 106,3).

Khao khát quà tng ca Thiên Chúa. “Hát và mừng vui, hỡi con gái của Sion! Vì Ta sẽ đến và cư ngụ giữa ngươi, Đức Chúa là Thiên Chúa phán” (Ed 2,10).

B ngược đãi vì là con Thiên Chúa. “Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xóa tên như những đồ xấu xa. Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao” (Lc 6,22-23). 

Tất cả những điều này đưa đến kết luận là niềm vui của chúng ta có được là bởi Thiên Chúa. Nơi nào có Thiên Chúa, ở đó có niềm vui thực sự. Thánh Augustinô nói rằng:

Nim vui không được ban tng cho nhng k ti li nhưng cho nhng người có lòng yêu mến vì chính h, nhng người mà nim vui là ca chính h. Và đây chính là cuc đi hnh phúc, đ vui mng cho con người, ca con người, vì con người, nó là đây, và không dành cho ai khác.

Chính xác là là như thế, bởi như thánh Tôma Aquinô nói: “Chỉ Thiên Chúa mới đem lại sự thỏa mãn.” Cũng giống như điều mà Đức Giêsu nói trong dụ ngôn về người phú hộ giàu có. Ông có nhiều lương thực, hoa màu nên không biết phải làm gì với những vụ mùa bội thu.

Rồi ông phú hộ nói tiếp: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!’ Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: ‘Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?’ Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó” (Lc 12,18-21). 

Niềm vui của Đức Giêsu thì vượt xa hẳn những lợi lộc vật chất và sự thỏa mãn trần tục, hay những hoàn cảnh may mắn. Thiên Chúa muốn chúng ta nếm cảm niềm vui thiên quốc qua sự dâng hiến hoàn toàn cho ý định thần linh.

“Được thông phần bản tính thần linh” (2 Pr 1,4) quả là một trải nghiệm tuyệt vời; như trong Giáo lý của Hội Thánh Công Giáo nói rõ: “Hạnh phúc đích thực không ở nơi của cải hay tiện nghi, cũng không phải trong vinh quang trần thế hay quyền lực, cũng không ở trong bất cứ một công trình nào của con người, dù hữu ích như khoa học, kỹ thuật và nghệ thuật, và cũng không ở trong bất cứ thụ tạo nào, nhưng chỉ ở nơi Thiên Chúa, nguồn mạch mọi sự thiện hảo và tình yêu (GLCG, số 1723).

Ngun gc ca s lc quan

Trong thế giới của chúng ta hôm nay, có những lý do mà chúng ta không thể biện hộ được cho nước mắt và thất vọng. Nhưng nếu chúng ta nhìn thực tế cách sâu xa hơn, chúng ta sẽ khám phá rằng người lạc quan thì không chỉ có thái độ đáp trả phù hợp, mà còn có thái độ đúng hơn với cuộc đời đầy nước mắt và thất vọng. Chúng ta có thể cười nhiều bao nhiêu có thể cũng không có vấn đề gì, chỉ e rằng chúng ta cười không đủ mà thôi. Những điều này có thể tức cười như ngạc nhiên, vui vẻ, hoặc thất vọng, nhưng có một nguyên nhân sâu thẳm hơn để tươi vui: sự thân mật với Thiên Chúa. Một niềm vui giống như một cái gì đó đặc trưng của sự thật, sự hiện diện, sự sáng tạo, nhân phẩm, sự dâng hiến và của tình yêu. 

Chúng ta có thể buồn khi chúng ta nhận ra Thiên Chúa hiện diện thật sự trong những đứa con của Ngài sao? Làm sao chúng ta có thể che dấu được sự phấn khởi khi chúng ta biết rằng Thiên Chúa hiện diện trong mọi giây phút, trong mọi sự, trong mọi cảnh huống cuộc sống của chúng ta? Sao chúng ta có thể ngăn lòng mình thốt lên những lời tán dương Thiên Chúa khi chúng ta nhận thức sự thật rằng Đấng Tạo Hóa đã thật sự trao tặng cho chúng ta quà tặng là mời gọi chúng ta cộng tác với Ngài trong công trình sáng tạo?

Làm sao chúng ta có thể quên những lời khích lệ và sự hài lòng đến tột độ khi chúng ta biết rằng chúng ta không có khả năng tự mình làm bất cứ điều gì?- điều này làm cho chúng ta khiêm tốn- nhưng chúng ta có thể làm mọi sự nhờ Đức Giêsu (Ga 15,5; Pl 4,13). Sao chúng ta có thể không tận hưởng niềm vui vì hiểu biết về mầu nhiệm thần linh nếu chúng ta yêu mến Thiên Chúa và các thụ tạo của Ngài? Làm sao chúng ta có thể đánh mất vĩnh viễn sự lạc quan khi chúng ta tin tưởng rằng Thánh Thần nói trong đời sống chúng ta cũng như trong những cảnh huống và thời gian mà trong đó chúng ta sống?

Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII là một tấm gương sáng về tinh thần lạc quan. Đọc nhật ký của ngài, người ta không thể không quan tâm việc ngài không ngừng lớn lên về đức tin vào Thiên Chúa Quan Phòng, và sự nhận thức sâu sắc lời mời gọi của Thiên Chúa trong những biến cố của đời ngài. Khi ngài triệu tập Công Đồng Vaticanô II, tất nhiên ngài nhận thức được những khó khăn và cực nhọc do công việc đòi hỏi, đặc biệt ở độ tuổi 81 của ngài. Nhưng ngài tin tưởng vào kế hoạch của Thiên Chúa. Đối với ngài, ơn kêu gọi của Công Đồng là một trong những “ân sủng tuyệt vời được ban tặng cho một con người khiêm nhường và bước tiến thật sự để đưa ân sủng ấy vào thực tế.”

Làm sao công việc có thể thất bại nếu công việc đó được khơi nguồn cảm hứng từ Thiên Chúa? Làm sao chúng ta có thể đánh mất sự lạc quan nếu chúng ta bước đi trên con đường của Thiên Chúa? Thiên Chúa có một kế hoạch cho thế giới và cho mỗi người trong chúng ta. Từ góc nhìn này, chủ nghĩa bi quan dường như hoàn toàn không thực tế và không phù hợp. Theo những nghiên cứu gần đây được tiến hành trong một số đại học thì người có tôn giáo có khả năng đối phó với các khủng hoảng tốt hơn, cũng như họ ít thất vọng, ít lo lắng và ít tự vẫn hơn những người không có tôn giáo. Một trong những lợi ích của tôn giáo là đem đến một nơi nương tựa tinh thần cho xã hội cũng như một cảm thức về mục đích và ý nghĩa cuộc đời. Hãy cẩn thận với một tôn giáo buồn tẻ. Kitô hữu buồn tẻ thì không tôn thờ Thiên Chúa, nhưng tôn thờ “đức hạnh” và “sự công chính” của riêng họ.

Sau cùng, qua việc nói “vâng” để hiện hữu, chúng ta diễn tả lòng biết ơn và niềm vui đến Thiên Chúa, và chúng ta xác định bản thân thực sự của chúng ta, những người hoàn toàn lạc quan là bằng chứng của việc nhận ra rằng chúng ta là sự hài lòng của Thiên Chúa. Julian, người Anh, nói rằng: “Điều gì có thể làm chúng ta vui hơn khi nhận ra Thiên Chúa trong chúng ta? Thiên Chúa có vui không khi tất cả chúng ta là những công trình vĩ đại nhất của Ngài?”

Chúng ta có thể là niềm vui của Thiên Chúa khi Thiên Chúa là niềm vui của chúng ta, khi chúng ta trở nên “một thụ tạo mới”, như Thánh Phaolô nói “cho nên, phàm ai ở trong Đức Kitô đều là thụ tạo mới. Cái cũ đã qua và cái mới đã có đây rồi” (2Cr 5,17). Thụ tạo mới là kết quả của ý thức mới, đó là, chúng ta là quà tặng tình yêu nhưng không và vĩnh hằng của Thiên Chúa. Tình yêu làm xuất hiện sự hiệp thông. Sự hiệp thông gợi lên sự hiệp nhất- sự hiệp nhất đó là sự ưng thuận của những trái tim, lý trí và ý chí. Như Thánh Tôma Merton đề cập: “Trong mầu nhiệm hiệp thông, chính Đức Kitô trở thành nguồn mạch và nguyên lý của sự sống thần linh trong tôi.” Sự hiệp nhất với Thiên Chúa làm cho vị thánh trở nên một con người của niềm vui. Ngài cố giữ lấy những giây phút hiện tại, tham gia vào vũ điệu của Thiên Chúa và nở hoa như cây hạnh nhân, điều mà Nikos Kazantzakis- nhà văn Hy Lạp đã nhận xét: “Tôi nói với cây hạnh nhân: “Hãy nói với tôi đi Thiên Chúa ơi,” và cây hạnh nhân đã nở hoa.”

S Thánh Thin: Cuc Sng N Hoa

Niềm vui lớn lên hoặc thui chột tùy theo cách chúng ta gần gũi hoặc xa cách Thiên Chúa. Các thánh được cho là những người vui tươi, nhưng đúng hơn là các ngài luôn giữ sự thiết thân với Thiên Chúa. Các ngài rao giảng Tin Mừng qua lời nói, qua cuộc sống, và đặc biệt là qua cả hai cách ấy.

Niềm vui sâu sa đến từ sự thiết thân của các ngài với Thiên Chúa và lan tỏa ra xung quanh. Niềm vui của các ngài là bằng chứng về sự thánh thiện của các ngài. Theo Mẹ Têrêsa, người ta khám phá ra Thiên Chúa trong niềm vui được biểu lộ qua tha nhân, Mẹ nói: “Thế giới hôm nay đang khao khát niềm vui đến từ tâm hồn thanh khiết, bởi vì tâm hồn thanh khiết nhìn thấy Thiên Chúa… Một nụ cười trị giá nhỏ thôi nhưng nó lại có giá trị rất lớn… Niềm vui rạng rỡ trong đôi mắt và cái nhìn, trong cuộc đối thoại và trong việc diễn tả trên khuôn mặt của người ấy. Khi người ta nhìn ra hạnh phúc trong đôi mắt của bạn, họ sẽ khám phá ra Thiên Chúa bên trong bạn.”

Sự hiện diện tràn đầy của Thiên Chúa nơi các thánh cho chúng ta một niềm vui hơi khác so với cách mà nền văn hóa của chúng ta nhìn về niềm vui- như không có bệnh tật, khủng bố, thất vọng và thất bại. Nhiều vị thánh, bắt đầu như thánh Phaolô, đã có nhiều lý do không hạnh phúc, nhưng các ngài lại hạnh phúc trong bất cứ hoàn cảnh nào. Món quà của niềm vui đến từ Thiên Chúa mạnh mẽ hơn những đau khổ các ngài đang gánh chịu. Niềm vui cho phép các ngài nhìn thấy điều gì đó lớn hơn trong những tình huống thường nhật trong đời sống của các ngài; nó cho các ngài một cái nhìn khác, lạc quan về thực tại. Xét cho cùng, người Kitô hữu thực sự không thể không nhìn toàn cảnh chung về kết quả trong chiến thắng và niềm vui.

G.K Chesterton đã nhận xét rằng: “Niềm vui tuyệt vời không ở trong những con đường đầy hoa thơm cỏ lạ đâu bạn; mà tâm điểm của nó ở trong những con đường vĩnh cửu mà Dante đã nhìn thấy. Niềm vui tuyệt vời có trong cảm giác của sự bất tử.”

Tuy nhiên, cuộc sống của nhiều Kitô hữu dường như không có niềm vui. Sự hiện diện yêu thương của Thiên Chúa Ba Ngôi dường như chỉ còn lại trong ý tưởng xa vời, chẳng đụng chạm gì đến cuộc sống thường nhật của họ. Họ không thể nhận ra Thiên Chúa hiện diện trong tất cả mọi giây phút và mọi biến cố trong cuộc sống của họ. Họ hiểu sai rất nhiều về sứ điệp của Thiên Chúa giáo, về “Tin Mừng trọng đại” (Lc 2,10). Họ không nhận ra tầm quan trọng của sự hiện thân và sự sống lại của Thiên Chúa được cất lên trong các bài thánh ca. Họ đánh giá thấp giá trị của việc từ bỏ để trở nên trẻ thơ mà đến với Chúa; và không thể hiểu rằng họ phải “sống bởi Thánh Thần” (Gl 5,16) để họ có thể tận hưởng “sự sống mới” (Rm 6,4).

Rất nhiều Kitô hữu không biết rằng, niềm vui làm tăng thêm sự sâu sắc trong tất cả những công việc họ làm. Họ không biết làm thế nào để vừa truyền tải và vừa tiếp nhận những thông điệp của niềm vui. Các thánh đã thành công trong sự nỗ lực này. Với các ngài, “Tin Mừng” được đón nhận không như là sự hiểu biết, nhưng như là một thực tại trong giây phút hiện tại- lúc này và ở đây- và các ngài đã được biến đổi. Sự nhận thức được nói lên từ những điều không thể nhận thức được. 

Các thánh nhìn thấy mối liên kết thực tế bên trong giữa sự thánh thiện và niềm vui. Thánh Inhã đã khuyên dặn những người bạn đường của ngài rằng “Hãy cười, và mạnh mẽ lớn lên.” Thánh Têrêsa Avila đã cầu nguyện “Từ công nghiệp của các thánh, Lạy Chúa, xin cứu chúng con.” Thánh Phanxicô đã nói: “Để anh chị em tránh đi sự u sầu, buồn bã và lo lắng, giống như những kẻ giả hình; nhưng là để mọi người tìm được niềm vui trong Thiên Chúa qua sự vui vẻ, hòa nhã, tử tế khi gặp gỡ.” Thánh Phanxicô de Sales thì nói rằng: “Một ông thánh buồn là một ông thánh đáng buồn.”

Sự thật thì niềm vui không chỉ là kết quả phụ của một đời sống thánh thiện, mà còn có thể giúp để tạo ra một đời sống thánh thiện nữa, bởi vì “niềm vui của Thiên Chúa là sức mạnh của bạn” (Nk 8,10). Niềm vui  giúp chúng ta vượt qua tội lỗi cách dễ dàng hơn, một khi chúng ta đặt niềm hy vọng và niềm vui trong Thiên Chúa; niềm vui của sự thánh thiện thì vượt xa hơn những thỏa mãn mà tội lỗi mang lại.

Bằng đời sống sung mãn trong ơn gọi Kitô hữu nên các thánh biến đổi thực sự. Sự thánh thiện không ở lại trong những cách thức của chúng. Như thánh Công đồng Vaticanô II dạy trong Hiến Chế Tín Lý Về Giáo Hội,: “Vì thế, mọi người đều thấy rõ rằng tất cả các Kitô hữu, bất cứ theo bậc sống hay địa vị nào, đều được kêu gọi tiến đến sự viên mãn của đời sống Kitô giáo và đến sự trọn lành của Ðức Ái. Ngay trong xã hội trần thế, sự thánh thiện này cũng giúp người ta sống nhân bản hơn. Ðể đạt được sự trọn lành đó, tín hữu phải sử dụng những sức lực mà Chúa Kitô đã ban nhiều ít tùy ý Người để trở nên giống Người khi bước theo Người, và khi thực hành thánh ý Chúa Cha trong tất cả mọi sự, họ sẽ hết lòng tìm vinh danh Chúa và phục vụ tha nhân.

Như thế, sự thánh thiện của Dân Thiên Chúa sẽ sinh hoa trái dồi dào, như lịch sử Giáo Hội đã từng minh chứng rõ ràng qua đời sống của bao vị thánh” (LG, số 40). Nó là như thế bởi vì Thiên Chúa nói với chúng ta qua các vị thánh. Công Đồng nói tiếp: “Quả thực, khi ngắm nhìn đời sống những người đã trung thành bước theo Chúa Kitô, chúng ta khám phá ra một lý do mới thúc đẩy chúng ta tìm kiếm thành thánh tương lai (x.Dt 13,14; 10,11), đồng thời chúng ta cũng biết con đường chắc chắn giúp chúng ta đạt tới sự kết hiệp hoàn toàn với Chúa Kitô, nghĩa là đạt tới sự thánh thiện, giữa bao thăng trầm trần thế, tùy theo bậc sống và hoàn cảnh riêng của mỗi người.

Qua cuộc sống của những người cùng mang một bản tính nhân loại như chúng ta, nhưng đã được biến đổi nên giống hình ảnh Chúa Kitô hơn (x.Cr 3,18), Thiên Chúa tỏ lộ rõ ràng cho con người thấy dung nhan và sự hiện diện của Ngài. Chính Ngài nói với chúng ta qua các vị ấy và ban cho chúng ta thấy dấu chỉ Nước của Ngài, và mãnh liệt lôi cuốn chúng ta tới Nước ấy nhờ số chứng nhân đông đảo như mây trời (x.Dt 12,1) và nhờ chân lý Phúc Âm được chứng thật như thế” (LG 50).

Niềm vui của Thiên Chúa là sức mạnh của chúng ta. Nó thay thế sự thất vọng, sự nản lòng, và những hình thức khác nhau của sự thất vọng mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc sống. Cũng vậy, niềm vui sắp đặt mối tương quan chân thành của chúng ta với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính bản thân chúng ta. Niềm vui sâu xa đến khi chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa trong những cái thường nhật, trong mầu nhiệm và trong sâu thẳm của tâm hồn. Biết vui tươi là biết Thiên Chúa và cầu nguyện rằng “xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” trong mọi giây phút và mọi hoàn cảnh. Đúng lúc ấy bạn sẽ ngạc nhiên về sự kiên định của Thiên Chúa trong việc chăm sóc bạn, và niềm vui của bạn sẽ trọn vẹn và sẽ kéo dài luôn mãi.

CHO S HI TÂM VÀ ĐÁP TR CA BN

***

1. Điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời của bạn? Có khi nào bạn lập nên một danh sách những ưu tiên của bạn? Những ưu tiên ấy là gì với bạn? Bạn có đang thực hiện những điều đem lại ý nghĩa cho cuộc sống của bạn? Nếu không, điều gì đang ngăn cản bạn thực hiện những điều đó?

2. Bởi vì dục vọng là nguyên nhân làm cho Adam và Eva sa ngã, bạn có nghĩ rằng đam mê của con người có thể là những cản trở để đạt được hạnh phúc không? Phải chăng đam mê của con người lại mâu thuẫn với ý định và sự tốt lành của Thiên Chúa? Nhưng sự khao khát hạnh phúc đến từ nơi đâu nếu nó không đến từ Thiên Chúa? Với bạn, hạnh phúc có thể đặt nền móng ở đâu?

3. Niềm vui trọng đại của con người không thể bị xúc phạm bởi vì họ biết họ là ai. Chẳng hạn, Đức Giêsu đã bị xúc phạm thế nào? Nếu bạn biết chính xác bạn là ai, tại sao bất cứ điều gì cũng chống lại bạn? Bạn cảm thấy con đường này ra sao? Nếu không cảm thấy gì, tại sao vậy?

4. Lập danh sách ba điều mang niềm vui đến cho bạn trong cuộc sống hằng ngày. Làm thế nào những điều này ảnh hưởng đến mối tương quan giữa bạn với Thiên Chúa?  Bạn muốn diễn tả tình yêu và lòng biết ơn của bạn đối với Thiên Chúa thế nào? Bạn có thể diễn tả cách tích cực tình yêu này thế nào, chẳng hạn, như cách tác giả Thánh vịnh đã làm?

5. Bạn thường phản ứng lại với việc không được thỏa mãn nhu cầu hoặc ước nguyện thế nào? Bạn có thường sử dụng, ít nhất trong vô thức, những từ ngữ như “chỉ với điều kiện là”? (Chẳng hạn: chỉ với điều kiện là tôi không có sự mạo hiểm này, tôi đã hạnh phúc; nếu chỉ vì điều này hay điều khác, tôi sẽ được hạnh phúc…). Thay vì nghĩ rằng “chỉ với điều kiện là” thì hãy từng bước thực hiện điều gì đó khi bạn không hài lòng với cuộc sống của bạn? Bạn sẽ thay đổi nó ngay cả khi bạn biết rằng mọi hành động là sự cầu nguyện chữa lành vì chính bạn và vì mọi người xung quanh bạn chứ?

 

XÁC QUYT

Lp li nhiu ln trong ngày

Tôi tán dương,

ngi ca s thân mt ca tôi vi Thiên Chúa

hôm nay và mi ngày.

 

CU NGUYN

Ly Chúa,

Ngài là Thiên Chúa ca nim vui và s tán dương.

Ngài là Thiên Chúa ca tình yêu và bình an.

Ngài đã làm cho chúng con “vui mng và hoan h (Tv 118,24);

làm cho chúng con sng hôm nay và mi ngày trong cuc đi.

Xin gi nim hy vng ca con tươi mi như ban mai,

lòng nhit thành ca con hăng hái như s quyết tâm,

và s vui v cười đùa ca con như nim vui ca tr thơ.

Bt c cách nào và trên mi no đường,

xin ban cho con ân sng

đ con biu l nim vui vì s hin din sung mãn ca Ngài,

vì “ bên Ngài, hoan lc chng h vơi (Tv 16,11).

Xin hãy làm cho cuc sng ca con như mt khí c

đ lan ta nim vui ca Ngài ti tt c nhng ai quanh con.

Xin hãy làm cho con nhn ra hình nh ca Ngài

qua s hin din trong thế gii này.

Xin hãy làm cho nim vui ca con trn vn- mt nim vui mãi mãi. Amen.

Chuyn ng: Đoàn Công Trình SJ.

(Còn tiếp)

Các bài mới
Các bài đã đăng