Trang Truyền giáo TD
Khi tình yêu là động lực
Đăng lúc: 09:00 | 11/01/2014
Lượt xem: 1.263
Khi nhắc đến thánh Phanxicô Assisi với Kinh Hòa Bình, Martin Luther King với đường lối bất bạo động, Mẹ Têrêxa Calcutta với chọn lựa phục vụ người nghèo, ai cũng một niềm kính phục. Hiểu như thế, bước đi đầu tiên của truyền giáo là Phúc âm hóa bản thân, nghĩa là để cho tinh thần yêu thương của Chúa Giêsu thấm nhập mọi ngõ ngách tâm hồn và đời sống của mình.
Khi tình yêu là động lực

Khi tình yêu là động lực

Tại châu Mỹ La Tinh cũng như tại châu Á, nhiều người dị ứng với hai từ “truyền giáo” vì đồng hóa truyền giáo với chủ nghĩa thực dân. Trong thế giới hiện đại, một số người tại các nước phương Tây cũng dị ứng với hai từ này vì cho rằng truyền giáo vi phạm đến tự do cá nhân và quyền tự do tôn giáo. Tình trạng đó mời gọi các Kitô hữu xem xét lại động lực truyền giáo. Đâu là động lực chính yếu nhất thúc đẩy người Kitô hữu dấn thân cho công cuộc truyền giáo? Để trả lời câu hỏi này, không có cách nào tốt hơn là chiêm ngắm thánh Phaolô, vị tông đồ dân ngoại.

Khi chiêm ngưỡng thánh Phaolô, chúng ta khám phá động lực thúc đẩy mọi hành trình truyền giáo của ngài là tình yêu duy nhất nhưng có ba mặt.

Trước hết là tình yêu đối với Đức Kitô, Đấng mà Phaolô từng thù ghét đến độ ra sức tiêu diệt những ai tin vào Người. Thế nhưng một khi đã trở lại, Phaolô gắn bó với Người bằng một tình yêu mãnh liệt đến độ tâm sự rằng: “Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi” (Phil 1,21); “Tôi coi mọi sự là thua lỗ bất lợi so với cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô, Chúa của tôi, và được thuộc về Người” (Phil 3,8); “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Ai có thể có tình yêu sâu sắc hơn tình yêu thánh Phaolô dành cho Đức Kitô?

Tình yêu dành cho Đức Kitô gắn liền với tình yêu đối với Giáo Hội, Thân Mình mầu nhiệm của Người. Kinh nghiệm trở lại trên đường Damas cống hiến cho thánh Phaolô một nhận thức đức tin đặc biệt về Giáo Hội. Lúc ấy, chàng thanh niên có tên Saulê đang lùng bắt các Kitô hữu. Trên đường đi Damas, anh bị quật ngã ngựa và nghe tiếng phán: “Saulê, tại sao ngươi bắt bớ Ta?” Saulê ngỡ ngàng hỏi lại: “Ngài là ai mà tôi dám bắt bớ?” Tiếng phán uy nghiêm kia khẳng định: “Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ” (Cv 9,1-9). Saulê đâu có bắt bớ Giêsu, chỉ bắt những kẻ tin vào Giêsu thôi. Vả chăng ông Giêsu đã chết rồi, làm sao bắt bớ được? Chính kinh nghiệm gặp gỡ Đấng Phục Sinh đó đã giúp Phaolô hiểu ra rằng Chúa Giêsu tự đồng hóa mình với những kẻ tin vào Người, và cũng vì thế, chính Phaolô sau này, chứ không ai khác, đã khai triển suy tư thần học về Giáo Hội là Thân Mình mầu nhiệm của Đức Kitô. Đã thế, làm sao có thể yêu mến Đức Kitô mà lại không yêu mến Giáo Hội?

Thế rồi, tình yêu duy nhất mà đa diện đó còn là tình yêu đối với con người. Đấng Thiên Chúa được tỏ ra trong Đức Kitô, Đấng Thiên Chúa mà Phaolô và các Kitô hữu tin, là Đấng “Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại đến nỗi hiến ban Con Một mình để những ai tin vào Con của Ngài thì được sống muôn đời” (Ga 3,15). Tin vào một vị Thiên Chúa như thế thì làm sao lại không yêu thương con người? Khi yêu ai, người ta muốn hiến tặng người ấy món quà quý giá nhất. Với thánh Phaolô, món quà quý giá nhất mà Thiên Chúa ban tặng cho đời chính là Đức Kitô. Vì thế, càng yêu thương con người bao nhiêu, lại càng tha thiết giới thiệu Đức Kitô và Tin Mừng của Người cho tha nhân bấy nhiêu, để họ tìm được nơi Đức Kitô con đường sự thật và sự sống: “Vàng bạc thì chúng tôi không có, nhưng có điều này chúng tôi cho anh là: nhân danh Đức Giêsu Kitô Nazareth, hãy đứng dậy mà đi!” (Cv 3,6).

Như thế đã rõ, người Kitô hữu loan báo Chúa Giêsu và Tin Mừng của Người không vì tham vọng quyền lực, cũng không vì muốn quy tụ lực lượng hay vì bất cứ lý do nào khác, nhưng chỉ vì tình yêu, một tình yêu duy nhất và tam diện.

Nếu tình yêu chính là động lực của nỗ lực loan báo Tin Mừng thì chính tình yêu ấy cũng định hình cho những phương thế sử dụng để loan báo Tin Mừng. Không thể nào loan báo Tin Mừng bằng con đường bạo lực, hận thù và tranh chấp, nhưng chỉ bằng nẻo đường yêu thương. Chúa Giêsu đã khước từ mọi hình thức bạo lực như ma quỷ đề nghị để trung thành với nẻo đường yêu thương “cho đến cùng” (Ga 13,1), dù xem ra vào giây phút cuối cùng, khi chịu treo trên thập giá, dường như Người hoàn toàn thất bại. Nẻo đường ấy đáp ứng khát vọng sâu xa nhất trong lòng người. Ngày nay, khi nhắc đến đoàn quân thập tự chinh hay những tòa án dị giáo thời Trung cổ, người ta lắc đầu ngao ngán. Nhưng khi nhắc đến thánh Phanxicô Assisi với Kinh Hòa Bình, Martin Luther King với đường lối bất bạo động, Mẹ Têrêxa Calcutta với chọn lựa phục vụ người nghèo, ai cũng một niềm kính phục.

Hiểu như thế, bước đi đầu tiên của truyền giáo là Phúc âm hóa bản thân, nghĩa là để cho tinh thần yêu thương của Chúa Giêsu thấm nhập mọi ngõ ngách tâm hồn và đời sống của mình. Ký giả Peter Sewald đặt câu hỏi cho Đức Bênêđictô XVI: “Giáo Hội công giáo có đến 4.000 giám mục, 400.000 linh mục, cả triệu tu sĩ, cả tỷ giáo dân. Vậy tại sao Giáo Hội lại ít có ảnh hưởng đến nhân loại và thế giới như vậy?” Một câu hỏi “nhói” lòng! Câu hỏi ấy khiến ta tự vấn: Liệu 400.000 linh mục ấy có thực sự là linh mục như lòng Chúa mong ước? Liệu cả tỷ giáo dân ấy có mang trong lòng mình tâm tư của Đức Kitô, Đấng mà họ tin? Nếu những con số trên không chỉ là số thống kê mà là con số những linh mục và Kitô hữu đích thực thì chắc chắn ảnh hưởng của Tin Mừng sẽ lan rộng khắp nơi. Thế nên bước đi đầu tiên phải là Phúc âm hóa bản thân.

Chỉ khi đó, Tin Mừng mới được giới thiệu và loan báo cách đích thực qua nhiều hình thức khác nhau, mà trước hết qua chính con người và cách sống của các Kitô hữu. Hoa sẽ nở, ánh sáng sẽ bừng lên và sự sống lan tràn.

Sưu tầm.

Sự Lợi Hại Của Thất Bại

“Thất bại là mẹ thành công!” câu nói này quả không sai tí nào. Bạn có thể gặp nhiều tình huống trong học tập, công việc, chuyện tình cảm, gia đình… khiến bạn chán nản. Những đừng xem thường những “kinh nghiệm đau thương” bởi chúng sẽ là bước đệm vững chắc cho thành công sau này của bạn.

 
Một công ty lớn tuyển mộ nhân sự và số người ứng thí rất đông. Họ đều có bề dày kinh nghiệm và có bằng cấp, học vị đáng kính nể. Qua ba vòng thi tuyển chỉ còn lại 11 người lọt vào vòng cuối cùng cho sáu vị trí quan trọng của công ty do chính tổng giám đốc và những nhân vật cao cấp trong công ty trực tiếp phỏng vấn.
 
Khi vị tổng giám đốc phát hiện có đến 12 người tham dự, ông hỏi: “Ai trong số các vị đã không lọt qua các vòng tuyển chọn trước đó”?.
 
“Thưa ông, tôi” – Một chàng trai đứng dậy nói. “Tôi bị loại ngay từ vòng đầu nhưng tôi tin mình có thể trúng tuyển nên vẫn muốn thử sức ở vòng cuối cùng này”.
 
Mọi người trong phòng đều bật cười, kể cả ông già lo việc trà nước đứng ở phía cửa ra vào. Ông tổng giám đốc vừa ngạc nhiên, vừa tò mò hỏi tiếp: “Anh đã bị loại từ vòng đầu, vậy hôm nay anh tới đây có nghĩa gì”?
 
“Tôi chỉ tốt nghiệp đại học và là một nhân viên bình thường nhưng tôi có 11 năm kinh nghiệm làm việc và đã từng làm cho 18 công ty khác nhau” – Rất tự tin, chàng trai trả lời.
 
“Bằng cấp, học lực và chức vụ của anh đều ở mức trung bình. 11 năm kinh nghiệm làm việc tại 18 công ty khác nhau đúng là điều đáng ngạc nhiên. Tuy nhiên với tư cách là nhà tuyển dụng, chúng tôi không thích điều này”. – Ông tổng giám đốc ngắt lời.
 
“Thưa ông, tôi không hề chuyển công ty mà tại vì 18 công ty tôi đã từng làm việc đều… phá sản” – Chàng thanh niên vẫn trả lời tỉnh bơ.
 
Lần này thì cả khán phòng cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ phía trên: “Cậu ta đúng là người xui xẻo”. Nhưng chàng trai nói tiếp: “Tôi cho rằng đó mới chính là điểm mạnh của riêng tôi mà không phải ai trong quí vị ở đây cũng có được”.
 
Cả phòng lại ồn ào lên. Lúc này, ông già phục vụ nước tiến đến bàn chủ tọa và rót nước cho các vị lãnh đạo trong hội đồng giám khảo. Chàng trai tiếp tục:
 
“Tôi hiểu rất rõ 18 công ty đó bởi tôi đã từng cùng những đồng nghiệp của mình chung lưng đấu cật để kéo chúng khỏi bờ vực phá sản. Tuy không thành nhưng tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm khiến công ty thất bại. Đa số chúng ta thường thích tìm hiểu và học hỏi những kinh nghiệm để thành công, nhưng khác với quí vị, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác ở chỗ biết làm thế nào để tránh sai lầm và thất bại. Tôi biết chắc những kinh nghiệm để thành công thường có những điểm tương đồng nhưng lý do để dẫn đến thất bại thì luôn khác nhau. Thật sự rất khó biến kinh nghiệm thành công của người khác thành của cải của chính mình, nhưng chúng ta lại rất dễ phạm sai lầm của kẻ khác”.
 
Nói xong, chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đi ra khỏi phòng. Ông phục vụ già lại chồm lên rót nước cho ông tổng giám đốc. Bất ngờ chàng trai quay đầu lại mỉm cười và nói với ông tổng giám đốc: “11 năm với 18 công ty khác nhau cho phép tôi có sự quan sát và óc phân tích về người và việc. Vì vậy, tôi biết rõ vị giám khảo thật sự của ngày hôm nay không phải là ông mà chính là ông già lao công, phục vụ nước”.
 
Cả 11 thí sinh trong phòng đều ngạc nhiên nhìn về phía người phục vụ già với ánh mắt hoài nghi. Lúc này, ông già lao công mỉm cười hài lòng và nói: “Rất giỏi! Anh sẽ là người đầu tiên được nhận vào làm việc tại công ty chúng tôi.” Vậy bạn đã thấy việc thất bại “lợi hại” như thế nào chưa ?!
 
Theo Vietnamworks

 

Các bài mới
Các bài đã đăng